|
Khi người ta hỏi cụ Hà thị Xinh bí quyết sống thọ của cụ là
gì? bà cụ bật cười, ‘chẳng có gì cả. có gì ăn nấy. ở đời nên
sống vui vẻ, đơn giản như con chim trên rừng, đừng để lòng
dạ phải nặng nề hờn giận’. Cụ Xinh năm nay 107 tuổi quê xã
Đông Sơn tỉnh Phú Thọ, đang sống trong một bản làng nằm sâu
trong một thung lũng khoảng ba ngàn dân mà có tới 6 cụ tuổi từ
100-109, chưa kể nhiều cụ suýt soát 100! Ở tuổi này cụ vẫn còn
ru cháu, theo trâu ra đồng, tẻ bắp, phụ việc nhà, còn xỏ được
kim đan được áo. Chuyện cứ như là cổ tích.
Quay sang Mỹ, người già nhất nước Mỹ là cụ ông Walter Breuing,
hiện sống ở Great Falls, bang Montana vừa mừng sinh nhật thứ
113 trong tháng này. Hỏi cụ bí quyết sống lâu thì cụ trả lời,
‘tôi cho rằng các bạn nên rời khỏi bàn ăn khi còn cảm thấy
đói’ (ý cụ bảo đừng ăn cố như các ông bà mình hay có tật sợ bỏ
dư đồ ăn thì tiếc). Cụ có thói quen từ 35 năm nay, một ngày
chỉ ăn hai bữa, bữa điểm tâm thật no và bữa ăn trưa bình
thường. Cụ không ăn tối, thay vào đó bằng ăn trái cây và uống
nhiều nước. Cụ cũng siêng năng lao động, làm 2 jobs cho đến
năm 66 tuổi, và thực sự nghỉ hưu khi tuổi đời chỉ còn một năm
là đủ bách niên!
Chuyện bí quyết sống lâu thì hầu như ai cũng có lần được nghe,
được đọc nhưng điều khá ngạc nhiên khi tờ báo uy tín của Mỹ
(U.S. News & World Report) sau khi điều tra thực nghiệm trong
nhiều năm đã nhìn nhận tỷ lệ người già sống thọ nhất tại các
thành phố không phải chỉ ở Mỹ mà cả trên toàn thế giới lại
thuộc về nhóm người già sống quanh vùng Loma Linda
(California). Họ là những người theo đạo Cơ đốc phục lâm có
đức tin cao, có lối sống điều độ, có thói quen dinh dưỡng chủ
yếu là dùng các thức ăn như rau, đậu, trái cây, ngũ cốc nguyên
chất và các thứ hạt.
Là những người đồng đức tin với nhóm người này ta không lấy
làm lạ về mặt ăn uống những người anh chị em của chúng ta gần
như ‘ăn chay’ cộng thêm hai loại sữa và trứng, còn về mặt đức
tin thì họ là những người có mối thông công mật thiết với Đức
Chúa Trời, biết trông cậy và phó dâng mọi sự cho Chúa, và đặc
biệt biết dành riêng ngày sa-bát làm thì giờ trong tuần để thờ
phượng Chúa, vui hưởng gia đình và bạn hữu, nghỉ ngơi và phục
hồi sinh lực. Nhìn chung họ cũng không khác chúng ta là mấy,
nhưng khi có dịp được tiếp cận ít người trong số họ ta dễ nhận
ra một điều: không phải nhiều tuổi là đáng kể, nhưng có nhiều
sinh lực trong đời sống của họ mới là điều quan trọng. Đa phần
đều có thái độ tích cực, lạc quan, vui vẻ, biết chia xẻ và
thỏa lòng trong cuộc sống.
Cũng bàn về chuyện tuổi thọ thì tháng ngày ở trọ trên đất ngắn
dài là tùy thuộc Chúa cho, nhưng sách Truyền đạo có câu,
‘Người dầu sống đến hai ngàn năm, mà không hưởng được chút
phước nào, cuối cùng cả thảy há chẳng về chung một chỗ sao?’
(Truyền đạo 6:6). Luận về chữ phước thì nó vô chừng, mỗi
người hiểu theo một cách, nhưng theo tôi tớ của Chúa là vua
Đa-vít thì ông khẳng định, ‘Tôi đã nói cùng Đức Giê-hô-va
rằng: Ngài là Chúa tôi; Trừ Ngài ra tôi không có phước gì
khác’ (Thi Thiên 16:2). Vậy thì ơn phước ở đây, dù tuổi
thọ sống lâu được chia đồng đều cho những người cao tuổi,
nhưng những người có Chúa dù sao cũng thấy cuộc sống có ý
nghĩa và khi về già có trọn niềm tin là Chúa ‘sẽ không từ bỏ
trong thì già cả/cũng chẳng lìa xa khi sức hao mòn’ (Thi
thiên 71:9,10).
Đỗ xuân
Thảo
(viết
nhân ngày Grandparents’Day của Mỹ) |