|
Cứ mỗi
năm nhân ngày Lễ Mẹ tôi lại được nghe được thấy những biểu lộ
tình cảm thân thương của các người con dâng lên cho Mẹ. Bằng
nhiều cách thể hiện, có thể là một bông hồng cài lên áo mẹ,
một tấm thiệp đỏ chúc mẹ sống lâu, một gói quà xinh xắn thân
thương, hay một ổ bánh cake mới đặt, một giỏ hoa tươi thắm,
một tiệc nhỏ vui vui...Hình thức thể hiện có khi trong chốn
riêng tư, có khi trong khung cảnh gia đình, có khi trong sinh
hoạt hội thánh, nhưng tựu chung đều biểu lộ tình cảm sâu sắc
hướng về những người Mẹ mà một đời chỉ biết lo cho con từ
chuyện học hành, cơm áo đến nỗi buồn, niềm vui chia xẻ từ lúc
sinh con đến lúc lìa đời.
Lễ Mẹ ở
Mỹ mang chung ý nghĩa như Tri ân Phụ mẫu bên quê nhà, cùng là
dịp nhắc nhở những người con về lòng hiếu kính đối với cha mẹ,
một nghĩa vụ trở thành một trong mười điều răn mà từ thuở Sáng
thế Thượng đế đã phán dạy dân sự của Ngài. Có điều lạ là chỉ
điều răn này Chúa mới đặt một lời hứa đi kèm mà kẻ nào làm
theo sẽ hưởng được ơn phước ‘sống lâu trên đất’ (Xuất-Ê-Díp-tô
ký 20:12). Cũng theo tục lệ quê ta, dù là những người không
mang niềm tin trong Chúa, việc hiếu kính chăm sóc mẹ cha, tôn
quí ông bà cũng là bổn phận thiêng liêng cháu con gìn giữ. Cho
nên một khi được kể là thiêng liêng thì việc tỏ lòng hiếu kính
trở thành mối quan hệ tình cảm máu thịt, một chu kỳ thương yêu
khắng khít quay đều từ thế hệ này sang thế hệ kia. Điều quan
trọng là cách thể hiện làm sao và lúc nào để đẹp lòng
cha mẹ thì vẫn là niềm trăn trở, bức xúc đối với những người
còn mẹ còn cha và đôi khi trở thành ân hận, tiếc nuối trong
những trường hợp mẹ cha đã đi vào yên nghỉ.
Là bậc
làm cha mẹ, lại ở tuổi thất thập cổ lai hy, người viết có
nhiều dịp được nghe những phát biểu của các bạn trẻ trong
những ngày Lễ Mẹ, đại thể thì cũng là những cảm xúc bình dị
mộc mạc, những ký ức tuổi thơ về tình mẹ tình cha tình bà tình
cháu, nhưng có lúc cũng được nghe những tỏ lộ đau thắt quặn
lòng khi có những người trẻ tỏ niềm ân hận ray rứt vì không
trọn tình nghĩa vụ làm con, thậm chí có cả những tiếc nuối sao
không ôm mẹ, hôn mẹ thường xuyên, sao không chăm sóc, gần gũi,
an ủi mẹ, để rồi tự ân hận vì đã không nhín đủ thì giờ, không
tìm cơ hội, không tạo điều kiện để phụng dưỡng mẹ cha khi các
bậc sinh thành là những người còn sống trên đất.
Lòng mẹ
vốn dĩ bao la, mà từ khi được sáng tạo từ bàn tay của Chúa vẫn
là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, của suối nước ngọt
ngào, của dòng sông phước hạnh. Người mẹ luôn luôn là bến đợi,
là chốn nghỉ ngơi, là nơi an ủi, là bóng mát cuộc đời, là nước
mắt chảy xuôi cho những tâm hồn mà đến tuổi năm mươi cũng còn
muốn nằm trong vòng tay mẹ. Chẳng vậy mà có ai đó đã thốt
ra...mỗi người chỉ có một mẹ,
môt mẹ mà thôi, trong cõi đời này, trong thế gian này / đừng
chờ cho đến ngày mai, mới nói với mẹ mình rằng/con thương mẹ
quá, mẹ ơi ! Cho nên mỗi
người trẻ hôm nay hãy mạnh dạn nói lời thương yêu ngay lúc này
qua tiếng nói của con tim, trong vòng tay trìu mến. Xin tìm
mọi cơ hội, thời giờ để trao những nụ hôn, những nụ cười,
những lời an ủi xuất phát từ đáy lòng - thông qua tình yêu của
Chúa-với người mẹ yêu dấu của mình. Hãy liên tưởng hình ảnh
lòng thương cảm của Chúa Cứu Thế trước lúc tắt hơi trên cây
thập giá vẫn còn quan tâm ưu ái gởi gấm người mẹ phần đời của
mình cho người môn đồ tin yêu. Riêng với những ai còn mẹ còn
cha, người viết xin gởi đến một đoạn thơ đăng trên tinhuu.net,
như một lời nhắn nhủ thân thương:
Hãy yêu ta / khi ta còn sống
đừng để khi ta rời cõi tạm này
mới khắc những lời ngọt ngào
trên mộ bia lạnh giá. – Robert
Moreno,
“Love me now”
Nhớ Ngày Mẹ Hiền / Mother’s
Day 2009
Đỗ Thảo
Dzu

Love me now
----oOo---
If you are ever going to love me,
Love me now, while I can know
The sweet and tender feelings
That from true affection flow.
Love me now
While I am living.
Do not wait until I'm gone
And then have it chiseled in marble,
Sweet words on ice-cold stone.
If you have tender thoughts of me,
Please tell me now.
If you wait until I am sleeping,
Never to awaken,
There will be death between us,
And I won't hear you then.
So if you love me, even a little bit,
Let me know while I am living,
So I can treasure it.
--Robert Paul Moreno--

 |