Mùa Giáng sinh còn gọi là mùa Nô-en, một danh xưng phiên âm từ
tiếng Pháp. Gọi là mùa nhưng thực ra là một ngày. Một ngày
nhưng thực chất là một đêm, mà một đêm lại không giống những
đêm thường. Các tín đồ, các văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ hay ca
ngợi gọi đêm đó là Đêm Thánh và một trong những bản nhạc đưọc
phổ cập nhất là bản ‘O Holy Night’ có tên Việt là Đêm Thánh Vô
Cùng thường được hát suốt mùa Giáng sinh từ nhiều thế kỷ qua.
Riêng năm nay một bé gái người Mỹ tên Jackie Evancho mới 10
tuổi nhưng đã là một tài năng âm nhạc đáng nể. Album mới nhất
của em mang tên bài hát bất hủ này chỉ trong một tuần đã bán
ra 250,000 đĩa được coi là album đầu tay thành công nhất từ
trước tới nay dành cho một ca sĩ chưa vào tuổi teen ( nhưng đã
đoạt giải á quân trong chương trình tuyển lựa tài năng của
truyền hình Mỹ ).
Đêm Nô-en tại những xứ thuộc bắc bán cầu trong đó có quê ta
hay trùng vào tiết lập đông, một đêm thường không có trăng
nhưng có nhiều sao, trong đó thế nào cũng có một ngôi sáng
nhất. Theo truyền thuyết được ghi trong Thánh kinh thì đó là
ánh sao dẫn đường cho ba thầy bác sĩ, một từ chỉ những người
thông thái, được điềm báo trước đã từ phương Đông lặn lội đi
tìm một đấng minh quân cai trị thế gian sắp ra đời tại một
vùng sa mạc xứ Trung Đông. Ánh sao đêm soi đường cho suốt cuộc
hành trình về sau quen gọi là Ngôi sao Bết-lê-hem, vì mầu
nhiệm thay chính giờ phút giáng sinh của Chúa Hài đồng thì
ngôi sao đã ‘trụ lại’ tại một thành nhỏ có tên là Bết-lê-hem,
một địa danh gần thánh địa Giê-ru-sa-lem ngày nay, giữa một
đêm khuya thanh vắng, bên một máng cỏ nơi đồng không mông
quạnh, với các bầy cừu và đám chăn chiên trú đông. Chúa Giê-su
đã sinh ra tại thành này trong sự im ắng thinh lặng cả về
không gian lẫn thời gian khiến có người đã sáng tác bản ‘Đêm
thinh lặng’ (Silent Night) thường được hát chung cùng ‘Đêm
Thánh’ vào những mùa Nô-en trên khắp địa cầu.
Ngày nay thế giới kỷ niệm ngày Chúa ra đời như một sự kiện
mang tính lễ hội, nhưng nếu lần về những chuyện tích từ thuở
Thiên Chúa Giáng Sinh với câu hát dân gian mộc mạc ‘đêm đông
lạnh lẽo Chúa sinh ra đời… nằm trong hang đá nơi máng lừa...’
thì người ta mới chỉ cảm thương cho số phận cơ hàn của một hài
nhi chào đời tại một vùng quê nơi thung sâu đồng vắng, mà chưa
cảm nhận hết được sự diệu kỳ trong giờ khai hoa nở nhụy của
người trinh nữ Ma-ri được Thiên Chúa chỉ định làm mẹ phần đời
của Chúa Giê-su vì vừa lúc Chúa Hài Đồng đến với thế gian thì
bỗng chúc có muôn ngàn thiên binh trên các tầng trời rất cao
đồng thanh tụng ca sự kiện một Đấng Thánh ra đời mà thiên sứ
đã rao báo trước đó là
‘Đấng Cứu Thế, là Christ, là Chúa’. Bầu
trời đêm đông tĩnh lặng bỗng như một vở kịch thay màn trở nên
chói lòa, sáng láng tỏa ra từ các thiên sứ thánh khiến cảnh
vật trần gian như được nối kết bởi ánh sáng thiên đàng trong
sự vinh hiển của đất trời hòa hiệp chứng giám cho một một sự
kiện có một không hai trên thế gian mà cả ngàn năm sau khi
nhắc đến người ta vẫn ngợi ca đêm đó là
Đêm Thánh Vô Cùng
vì
hiện thân của hài nhi nơi máng cỏ chính là biểu tượng của
Đấng
Thánh Yêu Thương, và tin mừng giáng sinh trở thành
Ơn Thánh
Cứu Rỗi
cho chúng sinh trên đất.
Trải qua bao nhiêu thế đại chuyện tích Giáng sinh cũng chỉ
xoay quanh hình ảnh Chúa Cứu Thế - hiện thân con một của Đấng
Chí Cao - xuống trần gian này chẳng phải để làm Vua cai trị
thế gian như người đời lầm tưởng, mà sứ mạng của Ngài trong
thân xác thế nhân chỉ để làm một việc là cứu loài người thoát
ra khỏi cảnh trầm luân, mà sự hy sinh của Ngài trên thập tự
giá là cái giá cuối cùng phải trả cho tội lỗi thế gian.
Từ đấy người ta nhận biết Ngài là Đấng Cứu Thế, người ta thờ
phượng Ngài vì họ tin Ngài là con của Đức Chúa Trời, người ta
thương cảm Ngài vì đã sinh ra trong cảnh bần hàn nơi chuồng
chiên máng cỏ, làm con trong một gia đình có người cha phần
đời là người thợ mộc, có mẹ phần đời là một thôn nữ nết na.
Người ta xót xa cho Ngài vì suốt quãng đời ngắn ngủi trên trần
thế đã trải nghiệm bao khốn khó, bị đòn roi trên thân thể, bị
tát bị vả trên mặt, bị sỉ nhục mắng nhiếc, bị đe dọa săn đuổi.
Người ta trân trọng Ngài vì những điều dạy dỗ của Ngài luôn cổ
xúy cho tình yêu thương cho niềm bác ái, biết thương người
nghèo khó, kẻ góa bụa, cởi ách cho người bị áp bức, thương cảm
cho người đau ốm tật nguyền. Dù được hiểu là con Thiên Chúa
nhưng Ngài vẫn được người đời xưng tụng là Đấng Lạ Lùng, là
Cha Đời Đời, là Chúa Bình An, là Vua trên muôn vua, là Chúa
trên muôn chúa, là niềm Tin Yêu và Hy Vọng, là Vầng Đá Muôn
đời cho những kẻ tin Ngài làm chốn nương thân.
Trải qua hơn hai ngàn năm, hãy còn nhiều người vẫn chưa biết
Chúa, nhưng trong họ cũng cảm nhận được điều gì đó về một Đấng
Thánh, vì không phải là ngẫu nhiên sự ra đời của một hài nhi
lại làm thay đổi cả tiến trình lịch sử nhân loại khi dòng thời
gian từ buổi Sáng thế bỗng nhiên chia đôi thành hai kỷ nguyên:
‘trước’ & ‘sau’ Thiên Chúa (B.C.& A.D.). Cho nên trong niềm
hân hoan của mùa Giáng sinh năm nay, dù là những người tin hay
chưa tin Chúa, ta hãy cùng cộng đồng nhân loại lắng lòng mình
hướng về Đêm Thánh năm xưa để theo dấu chân của Chúa Hài Đồng
tìm về những giá trị tâm linh của món quà vô giá khi chính vị
Cha chung ở trên trời đã vì loài người mà sai con một của mình
xuống thế gian làm của hy sinh cho hồng ân cứu rỗi trải đều
cho muôn dân trên đất.