|
Một trong những tiên tri vĩ đại nhất
thời Cựu ước, tiên tri Ê-SAI, được kể là người có diễm phúc
khi Đức Chúa Trời chọn ông để khải thị sự ra đời của một đấng
Thánh, dưới dạng một con trẻ bình thường, hơn 700 năm trước
ngày Chúa giáng sinh. “Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta,
quyền cai trị nấy trên Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ-lùng,
Đấng Mưu-luận, là Cha Đời đời, là Chúa Bình-an” (Ê-sai
9:5).
Lạ lùng ở chỗ không phải đứa
trẻ được xưng tụng bằng những danh xưng cao quí nhất chỉ có
trên thiên đàng, nơi ngôi cao sang của Đấng Chí Cao, mà sự ra
đời của Chúa Hài nhi bảy thế kỷ sau còn mang tính chất diệu kỳ
có một không hai trong thế gian để ngày nay trải
qua
hơn hai ngàn năm, chuyện tích Thiên Chúa Giáng sinh vẫn là sự
kiện nổi bật nhất trong năm khi cư dân trên đất cứ vào những
ngày lập đông lại cùng nhau ngưỡng vọng, tưởng niệm, mừng vui
coi đó như một lễ hội văn hóa tâm linh toàn cầu vượt qua biên
giới không gian thời gian, vượt qua rào cản màu da, sắc tộc,
tín ngưỡng, ngôn ngữ, quốc gia đúng như lời Đức Chúa Trời mong
mỏi, ‘vì nhà ta sẽ là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc’.
Vì có một con trẻ sanh cho
chúng ta như lời tiên tri tỏ lộ, nên Chúa Hài nhi cũng được
sinh ra như một thai nhi bình thường được hoài thai trong thân
thể một người nữ, nhưng không bình thường ở chỗ người mẹ của
đứa trẻ vẫn là một người nữ đồng trinh và thịt huyết của con
trẻ không là hệ quả của sự kết hợp xác thịt giữa người nam
người nữ, mà diệu kỳ thay khi quá trình hình thành cấu tạo
thai nhi là do khí huyết của Thánh Linh được sắp đặt vi diệu
trong lòng người nữ có tên là Ma-ri, người mẹ phần đời của
Chúa Giê-su, mà khi được Chúa chọn bà đã không dấu nổi niềm
cảm xúc bằng sự hạ mình tỏ lộ, “từ nay về sau, muôn đời sẽ
khen tôi là kẻ có phước”.
Đến kỳ sinh nở, cư dân trên
đất lại càng sửng sốt khi đứa trẻ, mà ‘quyền cai trị đã nấy
trên vai Ngài’ lại sinh ra trong một máng cỏ được thiên sứ rao
báo trước bằng một dấu để nhìn nhận là “sẽ gặp một con trẻ bọc
bằng khăn, nằm trong máng cỏ và con trai đó được đặt tên là
Giê-su.”. Cũng là điều diệu kỳ giữa khung cảnh đơn sơ nghèo
nàn của một chuồng chiên máng cỏ, trong không gian cô quạnh
thinh vắng của đêm đông lạnh lẽo nơi một thành nhỏ mang tên
Bết-lê-hem, thì đúng giờ khai hoa nở nhụy Chúa hài đồng bỗng
chúc vọng lên lời hòa ca của muôn vàn thiên sứ thánh vui mừng
rao báo sự ra đời của Đấng Cứu Thế, tỏa sáng thông điệp muôn
đời làm nức lòng muôn vật trên thế gian:
Sáng danh Chúa
trên các từng trời rất cao
Bình an dưới thế, ân
trạch cho loài người
làm ứng nghiệm lời của Đức
Chúa Trời cũng trong sách Ê-sai khi Ngài phán, “Ta dựng nên
trái của môi miếng: bình an, bình an cho kẻ ở xa, bình
an cho kẻ ở gần” và Chúa Giê-su được xưng là Chúa Bình-An
từ nay sẽ trở thành xác thịt, đến và ở cùng giữa loài người.
Cũng từ đây, khi nói đến ‘bình
an dưới thế’ là nhắc đến một món quà
của
Thiên Chúa dành cho nhân loại mà những ai tin nhận con của Đức
Chúa Trời, sống với Ngài, sống cho Ngài thì mặc nhiên được
hưởng ân sủng này. Có điều sự bình an do Chúa ban không giống
như bình an của thế gian, vượt quá sự hiểu biết của con người,
bởi lẽ như sách Phi-líp đã chỉ ra, “Sự bình an của Đức Chúa
Trời sẽ giữ lòng và ý tưởng của anh em trong Đức Chúa
Giê-su Christ”.Bình an cũng trở thành một trong 9 trái
thánh linh mà ai hưởng được ơn này coi như là công sức của
mình biểu lộ qua đức tin đã đơm hoa kết trái trong tình yêu
thương của Chúa.
Mùa Giáng Sinh mỗi năm trở
thành mùa của Hi Vọng, mùa của Bình An, mỗi người lại có dịp
làm tươi mới lại mối quan hệ với Chúa Bình-an, biết tôn vinh
danh Ngài bằng lời ca tiếng hát, thể hiện sâu sắc tấm lòng vừa
yêu Chúa vừa yêu tha nhân và hi vọng nhận được sự bình an tràn
chảy từ nơi Chúa Cứu Thế, món quà nhưng không của Thượng Đế
dành cho loài người từ thuở sáng thế.
Đỗ Thảo Dzu
(Christmas ’09) |