|
IN LOVING MEMORY OF
FLORENCE HOWLETT
1910 - 2008


Tin Buồn
Chúng tôi trân trọng báo tin Bà Florence
Howlett ( Thường gọi Bà Winton, cùng với Bác sĩ Ervin Winton Giáo sĩ
y tế đầu tiên, có công sáng lập Bệnh Viện Cơ Đốc Sài Gòn năm 1955 )
đã ngủ an trong Chúa vào ngày 22-07-2008 tại Angwin PUC, California USA,
Hưởng thọ 98 tuổi. Toàn thể Tín Hữu Cơ Đốc Phục Lâm tại Việt Nam và Hải
Ngoại gởi lời chia buồn đến gia đình. Cầu xin Chúa an ủi tang quyến và
chăm gìn thân thể Bà cho đến ngày Chúa hồi lai.
CĐPL V-N Hải Ngoại,
tinhuu.net

“LOTUS BLOSSOM RETURNS”
Chuyển ngữ:
Đỗ Xuân Thảo
Dưới đây là một số trích đoạn trong cuốn “LOTUS
BLOSSOM RETURNS” do bà Florence Howlett viết cùng Sandy Zaugg được Pacific
Press ấn hành năm 2005.
...Trong lúc Bác sĩ
Winton làm việc tại bệnh viện Phuket, Thái lan, một điện tín từ Phái bộ
Truyền giáo trụ sở ở Singapore đã làm thay đổi nét mặt của Florence. Quả
thật khuôn mặt của bà (Florence
Winton) đã trở nên rạng rỡ khi Ervin đọc cho bà nghe, “ÔNG BÀ CÓ THỂ ĐẾN
SÀI GÒN. CẦN KHỞI SỰ HOẠT ĐỘNG Y TẾ TẠI ĐÓ”.
....Sài-gòn! Việt nam là một xứ trên hết tất cả các xứ Florence đang mong
ước được đặt chân đến. Sự nhiệt tình của bà như lan truyền cả trước khi
Ervin đánh điện trả lời. Họ đã hoan hỉ nhận nhiêm vụ mới.
...Ngày hôm sau, Florence và gia đình buồn bã chào từ biệt các bạn bè,
nhân viên của bệnh viện để chuẩn bị lên đường. Bà có lưu luyến với mọi
người nhưng quả thật trong thâm tâm bà tìm được niềm vui thực sự khi Chúa
bảo bà đến Sài-gòn.
...Mục sư Nerness có đoạn viết, ‘Chúng tôi rất biết ơn việc bà nhận lời.
Sự thách đố sẽ khởi sự khi thiết lập một bệnh viện mới tại Sài-gòn, nhưng
bà cũng cần biết là chúng tôi không có nhiều ngân khoản để tài trợ cho các
chi phí cần thiết. Bà nên mua sắm các dụng cụ và thiết bị cần dùng ngay
tại Singapore mà có thể không tìm được khi tới đó.” Mục sư ngưng một lát
rồi liếc xuống tập giấy nằm trên bàn làm việc, lộ vẻ bối rối ông nói tiếp,
“Mọi điều chúng tôi có thể làm trong lúc này là hai ngàn đô la. Tôi xin
lỗi về điều này và xin bà cố gắng sắp xếp mọi chuyện, Đức Chúa Trời sẽ
cung cấp cho phần còn lại...”
MỘT SỰ KHỞI ĐẦU NHỎ NHOI
Hai ngàn đô la! Có nơi nào trên trái đất này mà một bệnh viện chỉ được
trang bị khởi đầu bằng hai ngàn mỹ kim! Chỉ một vật dụng trang bị đơn giản
thôi cũng cần cả số tiền gấp mươi lần. Nhưng nhìn lại, Florence và chồng
bà là những nhà truyền giáo, bác sĩ Winton là bậc thầy về sửa chữa các
thiết bị hư hỏng, nên họ đi khắp Singapore mò mẫm lục tìm những vật dụng
trang bị y khoa rẻ tiền.
...(Tới Sài-gòn) Florence hết kiên nhẫn nổi khi nhìn tòa nhà dùng làm bệnh
viện. Nằm trên trục lộ gìữa hai con phố đông người, Mục sư Wallace chỉ một
căn nhà nằm phía mặt tiền. “Đó nó nằm đó!” Ông nói có vẻ tự hào. Nhưng
Florence dường như than thở, “Không! Chắc không đủ chỗ cho một căn hộ chứ
đừng nói đến bệnh viện.”
...Thế rồi ủy ban hành động bầu ra một Ban Giám đốc cho bệnh
viện. Mục sư Elton Wallace làm Chủ tịch. Florence làm Thư ký. Ủy ban sẽ
tiến hành chỉnh trang lại tầng lầu thứ nhất dành cho các bệnh nhân Khoa
Ngoại chẩn để có thể khai trương sớm.
...Florence thuê thợ mộc bắt tay ngay vào việc tu sửa. Ervin bỏ công ra để
sửa lại hệ thống điện nước. Florence còn lo thu xếp ban kế toán và trù
liệu cho các bước thiết yếu kế tiếp.
PHÉP LẠ! PHÉP LẠ!
Một buổi sáng, Mục sư Elton Wallace nói với Florence, “Bà làm việc liền
tay từ khi tới Sài-gòn. Đã đến lúc cần nghỉ giải lao. Phái bộ vừa nhất trí
gửi bà và gia đình đi Hồng kông nghỉ ngơi một tháng.”
... Ở Hồng Kông, gia đình Winton đã có những giây phút vui vẻ cùng nhau.
Hai ông bà cố đem đám nhỏ đi chơi đây đó để lấy lại sự gần gũi mà cha mẹ
chúng bỏ bê vì khối lượng công việc cao như núi ở Sài-gòn. Ngay khi
Florence lấy lại sức, bà mong sớm quay về Sài-gòn ngay. Cuối cùng thì một
bệnh viện cũng được khai trương.
...Ngày 22 tháng 5 năm 1955, Khoa Ngoại chẩn của Bệnh viện Cơ Đốc Phục Lâm
Sài-gòn được đưa vào hoạt động với số lượng ít ỏi dụng cụ trang bị và
thuốc men cần thiết.
...Có một phụ nữ là bà Mann, vợ của ông cố vấn Y tế cho Cơ quan USOM của
Mỹ đã khuyên chồng nên có hành động gì giúp cho bệnh viện Cơ-Đốc Sài-gòn.
Đưa đẩy thế nào, chánh phủ Việt nam
đồng ý cho mượn một số thiết bị y khoa đã được gởi đến từ Mỹ để cho bệnh
viện Cơ-Đốc có thể xử dụng chăm sóc cho các bà mẹ có thai thuộc cơ quan
USOM. Lệnh xuất kho được phát ra liền. Sự cầu nguyện ứng nghiệm ngay truớc
mắt khi Ervin và Florence thuê được một chiếc xe vận tải đủ rộng, cùng tài
xế và người thông dịch đi lãnh ngay dụng cụ về.
MIẾNG ĐẤT TOÀN HẢO (ĐẤT MỚI)
...Số lượng nhân viên ngày càng tăng trưởng, lại khó mà có chỗ để nới rộng
thêm. Việc đầu tiên trong chương trình nghị sự là tìm ra một khu đất để
làm cơ sở mới và nới rộng bệnh viện.
...Sau thời gian lùng sục đã kiếm được lô đất rộng bảy mẫu rất thích hợp
mọi bề cho nhu cầu của bệnh viện. Cơ sở địa ốc này là một vi-la xây cất
theo kiểu Pháp, trong nhà đồ đạc đầy đủ, có ba tầng để ở, một khu cho gia
nhân và bốn chỗ để xe hơi phía sau. Địa điểm lại dễ dàng cho việc tiếp cận
với các đại lộ từ phi trường đến các dinh thự trung tâm thành phố.
Florence và Mục sư Storz muốn gặp ngay ông chủ nhà Paulan để thương lượng
mua khu đất. Chủ nhà ra giá bốn mươi ngàn đô la, số tiền còn lớn hơn cả
doanh thu eo hẹp của bệnh viện. Việc thương lượng khá gay go với ông chủ
đất. Florence thì quá ưng ý, bà tin là Chúa cũng thích và sẽ ban cho tiền
để mua.
...Các nhân viên trong Phái bộ tình nguyện dâng lời cầu nguyện đặc biệt để
Chúa mở đường cho xúc tiến ngay vấn đề. Các vị trong Ban Giám Đốc cũng
đồng một ý muốn mua cơ sở mới. Mục sư Storz và Florence lại đi gặp chủ
nhà. Ông Paulan ra tiếp và chào hỏi vồn vã. Ông cũng được các bạn đồng sự
hé lộ và khuyên ông thương lượng dứt điểm việc mua bán miếng đất này với
Bệnh viện Cơ-Đốc. Việc thương lượng xuông xẻ, không cần tiền đặt cọc làm
hai khách hàng mừng vui quá đỗi. Đến nỗi Mục sư Storz quay sang như thầm
hỏi Florence, " bà nhắm chúng ta có mua nổi không?" Chẳng hề do dự, bà trả
lời “Tất nhiên”.
Giao kèo được thiết lập cho phép bệnh viện một năm để trả số tiền chuyển
nhượng, không mất tiền lời, được dọn vào ngay. Tiền trả lần đầu khi xong
thủ tục địa ốc, số tiền còn lại chia đôi trả trọn trong hai kỳ. Chìa khóa
ông chủ nhà trao liền cho Florence!
Cả hai khách hàng người của Phái bộ bước ra khỏi văn phòng lòng mừng khấp
khởi. Bà biết Chúa đã dọn đường, nên vừa trở lại bệnh viên hai ‘sứ giả’
thông báo ngay tin vui và niềm phấn khởi tràn chảy khắp các nhân viên
trong bệnh viện.
... Ít tuần sau, người gác dan khu đất gọi cho Mục sư Storz báo cho biết
là ông chủ nhà sẽ đưa mấy người Mỹ tới xem khu vi-la và lô đất. Mục sư tức
tốc tới gặp chủ nhà có ý trách là hai bên đã tin nhau, giao kèo ký kết sao
ông còn đem người khác tới coi khu này. Bằng giọng ôn tồn, ông Paulan trấn
an liền, “Xin mục sư đừng lo, có vài người thuộc công ty xăng dầu Standard
Oil Company họ có ý muốn mua miếng đất. Họ sẵn sàng trả chúng tôi gấp hai
số tiền đã bán cho quí vị, nhưng tôi trả lời họ việc mua bán đã xong và
không có sự gì thay đổi dù họ có hiến cho chúng tôi giá cao.” Khi Mục sư
Storz học lại cho Florence, bà cảm thấy nhẹ mình và hết lòng tạ ơn Chúa.
Chắc chắn Chúa đã nắn lòng ông chủ đất khiến ông ta vẫn tôn trọng giao kèo
dù tiền nhà một xu cũng chưa được trả!
KHỞI ĐẦU BẰNG SỰ BẤT KHẢ THI
...Khoảng một tháng sau, người gác dan vội vã đến gặp Mục sư Storz và bà
Florence. Giọng ông hớt hải không nói nên lời. Khi ông nói toạc lý do,
xương sống Florence phát ớn lạnh. “Thưa Mục sư, một nhà thầu mới đưa toán
xây cất tới đây sáng nay. Họ vẫn còn ở đó, định khởi công một dự án xây
cất nhà ở!” Mục sư Storz tức tốc cùng ông gác dan quay lại khu vi-la. Quả
như lời, các công nhân đang làm việc cật lực như người gác dan báo cáo.
Mục sư Storz nói với người chủ thầu “cơ sở bất động sản này của chúng tôi
thuộc bệnh viện Cơ-Đốc Sài-gòn mới mua xong. Xin ông vui lòng đem nhân
viên đi chỗ khác ngay cho.” Ông nhà thầu cười toe với vẻ tự mãn. “Ông coi
nè,” vừa nói vừa chỉ vào một tài liệu có vẻ của cơ quan công quyền. “Miếng
đất này vừa được chánh phủ trưng dụng để xây cất nhà cho đồng bào di cư!” 
...Mục sư Storz bảo ông ta, “Rõ ràng có sự nhầm lẫn ở đây, ông có thể vui
lòng cho tạm ngưng cho đến khi chúng tôi có thể xem lại vấn đề?” Ông nhà
thầu suy nghĩ một lát rồi trả lời, “Thôi được, tôi sẽ đem người của tôi đi
cho đến khi có quyết định cao hơn.”
Sau đó, Mục sư Storz ‘truy tìm’ ông Paulan để hỏi cho ra lẽ. Ông chủ đất
nghe tin tuy có ngạc nhiên về việc chánh quyền đưa người tới xây cất. Ông
ta nói,” Đúng vậy, chính quyền có trưng dụng miếng đất này hồi 4 tháng
trước đây, nhưng luật cũng qui định rõ ràng, nếu trường hợp việc xây cất
không tiến hành trong vòng ba tháng kể từ lúc lệnh phát ra, thì chủ đất có
toàn quyền bán lô đất sở tại, cho nên tôi đã bán nó một cách hợp luật cho
quí vị.”
Thế rồi hai bên phía họ cùng nhau liên hệ với chính quyền. Khi họ tới cơ
quan phụ trách, thì được thông báo ông bộ trưởng vừa đi Úc tham dự Thế vận
Hội, vài ba tuần sau ông mới về. Viên Phụ tá cho biết không thể thay đổi
được quyết định đã ký, tuy nhiên trong khi chờ đợi, ông có thể ký lệnh cho
tạm ngưng việc xây cất chờ ông bộ trưởng về xem xét sau. May thay khi ông
ta vừa về, nghe được miếng đất sẽ dùng xây cất cho một bệnh viện mới, ông
hoan hỷ ký ngay quyết định vô hiệu hóa việc trưng dụng trước đây.
Nhiều sự đóng góp từ bạn bè địa phương và các cơ sở doanh nghiệp để tài
trợ cho hai lần chi trả đầu tiên cho ông Paulan. Khi gia đình của Florence
và vài bác sĩ người Mỹ nghe được tin mua đất, họ sẵn lòng chia sẻ sự quyên
góp để có tiền chi trả cho bệnh viện mới. Chẳng bao lâu, Phái bộ cũng trả
xong kỳ hạn chót và toàn quyền làm chủ khu đất này.
Ấy vậy mà trở ngại bỗng chốc lại xảy ra. Một đạo luật mới có hiệu lực qui
định các người nước ngoài không có chủ quyền bất động sản tại Việt nam. Về
mặt luật pháp thì các bất động sản thuộc Phái bộ quản hạt làm chủ đều lấy
tên Mục sư Elton Wallace. Hơn nữa chính quyền lại coi Phái bộ truyền giáo
của ta như một tổ chức của...người Pháp, mà các tổ chức Pháp kiều thì
không thể mua bất động sản thậm chí để xây cất bệnh viện. Cho nên cuộc
thương lượng lại khởi sự tại Mỹ giữa ông Đại sứ Việt nam và đại diện của
Toàn cầu Tổng Hội.
Một năm rưỡi sau, nhân ngày Lễ Tạ Ơn năm 1956, Tổng thống Ngô Đình Diệm đã
ký sắc lệnh cho phép bất động sản này thuộc quyền của Giáo hội Cơ đốc Phục
Lâm. Vui mừng xiết bao nhân ngày lễ Tạ Ơn này! Bất động sản chỉ còn chờ
ngày khánh thành khai trương bệnh viện mà thôi.
... Ông bà Winston chỉ còn hơn một năm nữa là hết nhiệm kỳ, dầu vậy
Florence vẫn còn một trắc trở lớn phải giải quyết. Số là hồi đầu cuộc
chiến dành lại nền độc lập cho Việt nam, đồng bào di cư tứ xứ chiếm đất
xây tạm các lều trại nhỏ tại bất cứ chỗ nào có đất trống, ngay cả trên đất
của bệnh viện mới. Trong nhiều năm các dân tạm cư coi đất này như đất nhà,
thậm chí có nhà còn xây thành căn hộ nhỏ và có vườn tược hẳn hoi. Trước
khi bệnh viện được xây cất, tất nhiên các người chiếm đất phải được dời đi
chỗ khác. Nhưng cũng như các xứ Á châu khác, dân chiếm đất đâu chịu đi tay
không, họ đòi được ‘bồi thường’ thỏa đáng, nhiều khi còn đòi giá cao! Cho
đến khi giải quyết xong, Phái bộ mới có thể xây một bức tường vây quanh
khu đất.
Vấn đề được giải quyết dứt điểm. Các người chiếm ngụ được chi trả thỏa
đáng, và bức tường được dựng lên - mọi sự hoàn tất trước khi gia đình
Winton rời Việt nam. Florence vui vẻ ký tấm chi phiếu chi trả cho việc
dựng một cổng sắt ngay mặt tiền khu đất. Bà cũng mong mỏi được nhìn thấy
bệnh viện được bắt đầu thi công trong vòng một năm khi bà quay lại. Tất
nhiên việc xây cất đòi hỏi phải mấy năm mới xong và ngân sách xây cất phải
được sự chuẩn chi của hội đồng quản trị trước khi bắt tay vào việc thi
công các công trình kế tiếp.
Cùng lúc, khu vi-la được tu sửa tân trang thành ba căn hộ cho ai có gia
đình và nhiều phòng nhỏ cho các điều dưỡng tốt nghiệp chưa lập gia đình.
Một trường của hội thánh dành cho các con em người Mỹ cũng được thu xếp
trên lầu ba. Quả thật là hạnh phúc cho gia đình của Florence khi cả cha mẹ
con cái nằm ngủ qua đêm đầu tiên tại cơ sở mới này.
Sang năm thứ hai thì phải nói là năm rất bận rộn của bệnh viện theo như
báo cáo tổng kết hàng năm. Các nhân viên y tế đã khám cho 40,000 bệnh nhân
ngoại chẩn, nhập viện 758 người. Đã đỡ đẻ cho 103 trẻ sơ sinh và tiến hành
147 ca mổ chính. Toàn thể nhân viên đã lên tới con số trên 50, tất cả đều
là thành viên hội thánh nhà đã chịu phép báp-têm. Quả là một con số thống
kê đầy ấn tượng đối với Florence trong năm này.
... Đã đến lúc phải đi theo hạn kỳ. Bốn năm tại Việt nam trôi qua quá
nhanh. Trước một tuần phải từ biệt, Bác sĩ Winton được các bạn bè, nhân
viên mời đi party liên tục, có ngày phải dự tới hai đám để cho họ tỏ sự
lưu luyến chân tình.
Rồi tới đêm chót – cũng là lúc nhân viên của toàn bệnh viện tỏ lời tạm
biệt. Florence không cầm được nước mắt. Các người anh chị em này đã trở
thành ruột thịt của bà. Nhiều người trong số họ đã từ các làng mạc xa xôi
với chút vốn liếng học hành nghèo nàn, mà giờ đây đã trưởng thành, vững
vàng tận tụy chăm sóc cho các người đau ốm trong bệnh viện.
Một sự kiện đáng chú ý trong đêm cuối là cuộc trình diễn ‘áo dài’. Các anh
chị em nhân viên người Việt đã đặt may theo ni tấc cho cả Ervin và
Florence các chiếc áo dài theo phong tục Việt nam. Nhiều người còn quàng
lên cổ Florence các vòng hoa lan tươi thắm. Một chiếc mề-đay bằng ngà được
khắc đề tặng cho Ervin. Trên tấm kỷ niệm chương ghi hàng chữ đậm “Giáo
sĩ Y tế đầu tiên tại Việt nam”, như để ghi công sáng lập Bệnh viện Cơ
Đốc Sài-gòn. Các bạn đồng công cũng có một yêu cầu chót với cả hai ông bà
là bất cứ lúc nào kể chuyện về bệnh viện Cơ-Đốc Sài-gòn thì bắt buộc hai
người phải mặc ‘áo dài’ Việt nam.
Ba giờ sáng ngày 28/4/1958, Florence cho phát lương lần chót cho các nhân
viên. Vài giờ sau, bà giao lại sổ sách kế toán cho Bác sĩ Brooks. Mệt gần
như muốn lả, bà thổn thức ngoài sân bay cùng với chồng con khi phải xa lìa
các người anh chị em một thời gắn bó ra đưa tiễn. Bà có quay về xứ sở của
bà nhưng trái tim bà đã bỏ lại Việt nam...

Trích đoạn trong cuốn “LOTUS BLOSSOM RETURNS” do bà
Florence Howlett viết cùng Sandy Zaugg được Pacific Press ấn hành năm
2005.

 
Everyone enjoying delicious meals prepared
by Kim.(1/19/2007)
- In her living room with Mrs. Wallace and Mrs. Mieng
(1/19/2007)
 
Signing the book Lotus Blossom Returns.
- In the front porch with Mr. & Mrs. Howlett and Mrs. Evelyn Wallace
 
Mr. & Mrs. Howlett visiting our home in
2003.
 
Some pictures in the backyard and inside
our house.

*
DÒNG SÔNG PHƯỚC HẠNH
*
TÌNH PHỤ TỬ
*
TRÁI TIM
TÂM LINH ...
*
PHƯỚC CHO NHỮNG KẺ CHẲNG THẤY MÀ TIN !
*
NHU MÌ NHƯNG KHÔNG NHU NHƯỢC
*
SỨ
ĐIỆP “HÃY ĂN NĂN”
...
|